Giới thiệu

Tôi phải thừa nhận rằng viết phần giới thiệu về mình là một việc thách thức. Tôi nên viết thế nào về bản thân mình? Liệu tôi nên viết theo lối văn phong chỉn chu bao gồm vị trí, công việc và thành tích của mình như một bản mô tả thường thấy trên Linkedin hay trong profile các công ty? Hay là tôi nên có sự sáng tạo, mang đến cho người đọc một sự mới lạ trong cách viết? Nếu như vậy thì tôi nên viết như thế nào?

Sau những đắn đo như thế, tôi chọn cách kể lại câu chuyện của mình. Về một cậu bé nhút nhát bước ra khỏi vùng an toàn và lần đầu tiên nếm trải tinh thần “tôi có thể” (can do attitude):

“Hít thở thật sâu”, cô giáo thể dục chạy xe máy bên cạnh hét lên, tôi liếc nhìn cô và nhanh chóng tập trung về phía trước đường chạy. Tôi không biết còn bao lâu thì về đích nhưng tôi đang dẫn đầu nhóm bám đuổi mình. Điều tôi biết là mình đang dẫn đầu, mọi thứ khác không quan trọng.

Khi còn cách đích chừng 300m thì một tốp phía sau bám kịp tôi. Tôi có thể nhớ rõ như in giây phút ấy khi trái tim tôi phải hoạt động hết công suất để tiêu thụ lượng ô xy gấp nhiều lần hàng ngày. Tiếng hò hét của những bạn học hai bên đường cùng với tiếng bước chân phía sau của nhóm bám đuổi càng tăng thêm sự kích động và hồi hộp đối với tôi. Tôi có thể cảm nhận một sức ép kinh khủng lên mình. Rất mệt mỏi, tôi có cảm giác như trái tim mình đã đạt đến giới hạn mà nó có thể chịu đựng.

Đấy chính là những gì diễn ra vào năm học cuối cấp III trong một giải chạy bộ phong trào chừng 3km do nhà trường tổ chức. Lần đầu tiên tham gia “thi đấu” và là lần đầu tiên tôi ở vị trí của người dẫn đầu. Tôi còn nhớ trước khi bắt đầu chạy, có một tiếng nói nhỏ bên trong tôi: “liệu mình có thể chiến thắng?”

Nhưng là một người thiếu tự tin và có phần nhút nhát, tôi không dám nghĩ đến việc sẽ là người vô địch cuộc thi chạy đó. Khi cuộc thi bắt đầu và ở giữa chặng đua, tôi thấy mình đang dần vượt qua rất nhiều người và đột nhiên suy nghĩ “tại sao mình không vượt lên?” đã thôi thúc tôi chạy nhanh hơn.

Và khi vượt qua một bạn học cùng trường trong đội bóng đá năng khiếu của tỉnh mà tôi nghĩ rằng người đó có sức khỏe hơn tôi thì sự tự tin trong tôi càng tăng cao. Diễn biến tiếp theo chính là những gì đã diễn ra như tôi đã miêu tả ở trên.

Kết thúc cuộc thi chạy đó tôi chỉ về nhì vì người về nhất đã về trước đó từ khi nào (sau này chúng tôi cùng trong đội của trường để tham gia Hội Khỏe Phù Đổng của tỉnh).

Kỷ niệm về lần đầu tiên dám bước ra khỏi vùng an toàn và hướng về vị trí số 1 trong một cuộc thi chạy luôn theo tôi mãi sau này, đặc biệt là những lúc tôi thất vọng về mình hay mất phương hướng. Tôi tự hỏi liệu mình có thể một lần nữa sống lại cảm giác năm xưa: vượt lên chính mình, tin rằng mình có thể làm được và đạt được những gì mình mong muốn.

Tôi tin rằng đây cũng là điều mà nhiều người trong chúng ta gặp phải: chúng ta có một giấc mơ, một mục tiêu trước mắt mà chúng ta muốn đạt được nhưng không dám chắc là mình làm được. Sẽ có những khoảnh khắc chúng ta nghi ngờ chính mình, tự hỏi mình là ai mà lại dám mơ ước những điều như vậy.

Nhưng bằng cách nào đó chúng ta sẽ thấy mình đang ở trong hành trình mà mình hằng mơ ước, ở vị trí mà chúng ta từng mong đợi.

Hoặc vì những lý do khác trong cuộc sống, chúng ta bỏ rơi giấc mơ của mình để rồi một ngày nào đó nhìn lại, cảm giác hối tiếc khiến trái tim chúng ta đau nhói. Và từ bên trong sâu thẳm, có một tiếng nói nhỏ vang lên: “liệu ta còn có thể làm lại từ đầu?”

Tôi có một câu hỏi cho bạn: Nếu bây giờ bạn có thể quay lại quá khứ ở tuổi 18 hoặc 20, thì bạn có theo đuổi đến cùng giấc mơ của mình?

Tôi trong trang phục công sở hàng ngày

Tên tôi là Phạm Thành Nhơn, 35 tuổi,đã kết hôn và có một bé trai hơn 1 tuổi. Tôi làm trong ngành tuyển dụng từ năm 2010 đến nay sau khi đã thử qua các công việc về IT, tiếp thị…

Ở giai đoạn giữa cuộc đời khi bản thân đã đi qua thời tuổi trẻ, và còn một hành trình phía trước mà tôi không dám chắc là bao lâu, cộng thêm những lúc ngắm nhìn con trai mình ở những giây phút đầu đời trong hành trình của con, tôi lại tự hỏi mình “liệu tôi có thể làm lại từ đầu?”

Yêu lại từ đầu, tại sao không?

hoàn thành 42km đường núi ở giải chạy Vietnam Trail Marathon

Ở trang web này bạn sẽ thấy tôi chia sẻ về việc tôi quay lại giấc mơ trở thành một vận động viên chuyên nghiệp như thế nào. Tôi phải thừa nhận rằng ở tuổi 35, không có năng khiếu nổi trội về thể thao và có một gia đình nhỏ để chăm lo thì giấc mơ của tôi đã khó lại càng khó.

Nhưng trở thành một vận động viên chuyên nghiệp không có nghĩa tôi phải là một người thi đấu chuyên nghiệp (nếu có điều này thì tất nhiên rất tuyệt vời rồi). Điều quan trọng đó chính là tinh thần, là thái độ tiếp cận việc tập luyện, việc sống và làm việc như một vận động viên chuyên nghiệp.

Bạn sẽ thấy tôi thức dậy lúc 3:50 sáng để tập luyện, viết lách hoặc đọc sách. Hầu như tôi không dùng đến rượu bia (nhưng tôi chưa bỏ cafe được) và không có những cuộc vui thâu đêm. Tôi dành nhiều thời gian để nghiên cứu về dinh dưỡng trong thể thao, cách luyện tập mang lại kết quả đột phá…

Nói cách khác, trở thành vận động viên chuyên nghiệp không phải là đích đến mà nó là một hành trình. Đó chính là thói quen hàng ngày chúng ta tôi luyện. Đó chính là sự kỷ luật chúng ta thiết lập cho bản thân mình.

Thông qua trang cá nhân này, tôi mong muốn được kết nối đến giấc mơ của bạn, muốn lắng nghe cách bạn đã theo đuổi niềm đam mê của mình như thế nào.

Và là một người làm về tuyển dụng, nên bạn cũng sẽ tìm thấy những chia sẻ của tôi về nghề tuyển dụng, văn hóa doanh nghiệp, phát triển bản thân…ở trang cá nhân này.

Hãy cùng mang đến năng lượng tích cực cho cuộc sống.

Nhơn Phạm – JTG

Kết nối cùng tôi qua Linkedin hoặc Facebook.