5 bài học tuổi 35 (p1)

Năm nay tôi 35.

35 tuổi nghĩa là chúng ta đang ở giai đoạn giữa cuộc đời, tuổi trẻ đã đi qua và tuổi già thì đang tới. Chúng ta nhận ra những giấc mơ của mình chỉ có một phần thành hiện thực và nhiều phần đã đi qua, những hành trình mới lại mở ra trước mắt.

Ngẫm nghĩ lại, tôi rút ra 5 bài học từ những trải nghiệm của mình.

Bài học đầu tiên: Đừng vội tin vào những suy nghĩ của bạn

Tư duy tạo ra lời nói, lời nói tạo ra hành động, hành động tạo ra thói quen, thói quen tạo ra tính cách, tính cách tạo ra số phận.

Gandhi

Có bao giờ bạn suy nghĩ quá nhiều hoặc bị một suy nghĩ nào đó ám ảnh hoặc hạn chế khả năng phát triển của bạn? Ví dụ như cái ý nghĩ người khác sẽ đánh giá thế nào về mình là một trong những “sát thủ” giết chết ước mơ của rất nhiều người. Bạn muốn trở thành người nói chuyện trước công chúng nhưng lo sợ không biết người nghe sẽ đánh giá thế nào về bạn. Bạn muốn từ bỏ công việc hiện tại để làm việc khác nhưng lại lo sợ hình ảnh của mình trong mắt người khác không được như những gì bạn đang có…

Hoặc một ai đó khiến bạn nghi ngờ? Là một nhà tuyển dụng, cũng có lúc tôi đọc CV ứng viên và có những suy nghĩ này trong tôi: liệu kinh nghiệm này có đúng không? Ứng viên đúng là đạt được những thành tựu này chứ?

Mỗi ngày có hàng ngàn suy nghĩ đi qua trong đầu chúng ta và chỉ có một số ít thực sự được chúng ta quan tâm và xử lý. Vậy những suy nghĩ mà chúng ta “chọn” có thật sự giúp ích cho chúng ta trong cuộc sống và công việc? Hay chính những suy nghĩ đó lại cản trở chúng ta phát triển. Còn những suy nghĩ khác chúng ta chưa từng nghĩ tới, sẽ thế nào nếu được chúng ta tiếp nhận và sử dụng.

Xử lý những suy nghĩ chúng ta có và tiếp nhận những tư duy mới là một kỹ năng quan trọng giúp chúng ta có cái nhìn đa chiều về những vấn đề trong cuộc sống và giúp chúng ta có kỹ năng phản biện tốt. Chúng ta sẽ dẫn dắt, kiến tạo cuộc sống của chính mình chứ không bị người khác hay những suy nghĩ kiểu ngẫu nhiên làm chủ cuộc sống của chúng ta.

Học cách quan sát và lựa chọn suy nghĩ của bạn

Tôi là một người ngẫu hứng, một suy nghĩ bất chợt nào đó có thể khiến tôi sao nhãng việc đang làm và hứng thú với một ý định mới. Nhưng rồi tôi lại nhanh chóng rơi vào trạng thái chán nản và từ bỏ ý định đang làm. Việc học được cách “cân nhắc” những suy nghĩ nào mình sẽ đi theo đã giúp tôi có sự tập trung hơn cho những mục đích của mình. Dĩ nhiên là tôi sẽ phải còn cố gắng nhiều để không bị những suy nghĩ không cần thiết dẫn dắt mình.

Hẳn là có ích cho bạn nếu tôi có thể chia sẻ về cách tôi chọn lọc suy nghĩ của mình.

  1. Đầu tiên là bạn cần chọn một phương pháp giúp bạn có thể quan sát những suy nghĩ của mình. Thiền và chạy bộ là hai hoạt động tôi đã thử để giúp mình làm việc này. Hiện tại thì tôi tập trung vào chạy bộ đường dài, đủ thời gian để tôi nhìn ra những suy nghĩ đi qua đi lại trong đầu. Cơ bản thì một hoạt động giúp bạn có không gian riêng với suy nghĩ của mình là một cách phù hợp để bạn quan sát suy nghĩ của bạn.
  2. Thực hành thường xuyên để nâng cấp khả năng quan sát suy nghĩ.
  3. Thử đóng vai người khác để có nhiều góc nhìn khác nhau. Cái này coi như là một thử nghiệm và bạn có quyền chọn bất kỳ ai để đóng vai. Ví dụ như nếu tôi là khách hàng A, tôi sẽ suy nghĩ như thế nào? Nếu tôi là Ronaldo (VĐV bóng đá), tôi sẽ suy nghĩ về việc này ra sao…?
  4. Tự đặt ra những câu hỏi chất vấn mình: liệu điều này có chính xác? Cách tôi tiếp cận vấn đề như vậy đã là tốt nhất?…

Sẽ là thiếu sót nếu như tôi không đề cập đến việc đi nhiều nơi, tiếp xúc nhiều người cũng giúp tôi học hỏi được cái mới và phá vỡ những tư duy cũ của mình. Thế nên tôi rất khuyến khích việc du lịch, đi lại để khám phá thế giới xung quanh. Đi khi đến một vùng đất mới sẽ mở toang những tư duy mới mà chúng ta chưa từng nghĩ đến.

Điều thứ 2: Mọi thứ xảy ra đều có lý do của nó

Tôi thi rớt kỳ thi từ cấp I lên cấp II và bị cha mẹ mình mắng là “đồ vô dụng”.

Ký ức ấy hằn sâu trong tâm tôi và từ đó tôi cư xử như mình là kẻ vô dụng. Tôi có thể làm rất tốt việc nào đó nhưng rồi sẽ không cố gắng theo đuổi đến cùng hoặc tìm mọi cách để từ bỏ nó. Đó là vì tôi đã tin mình là kẻ vô dụng và sẽ làm cho cuộc sống của mình trở nên như vậy thật.

Cũng có khoảng thời gian khi tôi nỗ lực tìm kiếm sự tự tin và hàn gắn những tổn thương từ ký ức không hay trên, tôi đã rất tức giận cha mẹ mình. Nhưng rồi tôi nhận ra bài học là chuyện gì xảy ra cũng có lý do của nó và cách tốt nhất là tôi nên chấp nhận mọi chuyện, cảm thấy trân trọng và biết ơn những gì xảy ra với mình.

Mỗi chúng ta đều sinh ra trong một cuộc đời không hoàn hảo. Bị bắt nạt ở trường học hoặc công sở, gia đình không hạnh phúc, bạn bè lừa chúng ta, hoàn cảnh khốn khó, sếp đối xử bất công…Sẽ không chỉ riêng gì cá nhân tôi hay bạn gặp khó khăn. Vậy nên thay vì trách móc (thật ra tôi đã dành nhiều năm làm việc vô bổ này) thì chúng ta hãy coi như đó là cơ hội để khai phá sức mạnh tinh thần bên trong mình.

Nhờ kỷ niệm không hay như vậy mà tôi phát triển được sự nhạy cảm với những bất lợi của người khác và đồng cảm hơn với họ. Tôi đã thấy những người phụ nữ gặp khó khăn trong hôn nhân, những người hiền lành bị bắt nạt, và cả những người hung dữ nhưng ẩn sau đó là một tâm hồn đau khổ…

Không phải lúc nào tôi cũng đồng cảm được với người khác, nhưng ít ra thì tôi có cái nhìn rộng mở hơn với những trải nghiệm không may của mình với ai đó.

Và nhìn rộng ra, khi chúng ta sinh ra trong một đất nước của những trò tham lam, chen lấn giành giật nhau, chửi bới và bạo lực…Hẳn là có một lý do nào đó cho sự tồn tại của chúng ta trong xã hội này.

Đây là 2 trong số 5 bài học của tôi ở tuổi 35, trong phần tiếp theo tôi sẽ chia sẻ 3 bài học còn lại:

  • Kết nối với giấc mơ tuổi thơ
  • Đừng chết quá sớm
  • Nghĩ về cách bạn sẽ chết như thế nào